Hương Soán thủy linh là một con cá phổi già đã sống hơn ba trăm năm, tuổi đời còn lớn hơn cả Thiên Thủy thành, thân dài hơn một trượng rưỡi.
Nó bơi đến rìa bãi đất trống phía trước miếu hội, nhô đầu lên nghe Tiêu chủ thị phân phó.
Lúc này mới thấy rõ dáng vẻ vô cùng béo mập và đáng sợ của nó — bất cứ loài cá nào khi phát triển quá cỡ cũng đều trông có vẻ dọa người. Phần trán của nó đã hóa thành xương cứng, bên trên còn bám chút tảo xanh thẫm. Hai chiếc vây thịt nhỏ bé sau mang lại có thể chống đỡ được nửa thân trên, giúp nó đứng thẳng một nửa trên bậc thềm đá ngập dưới nước.
Tiêu chủ thị vừa dứt lời, nó đã quay ngoắt đầu lao thẳng xuống nước, chớp mắt liền biến mất tăm.




